Trãi rộng từ tâm. Mở rộng lòng nhân ái.



  Sinh ra làm kiếp con người

Ai ai cũng muốn, vui cười trăm năm
Tiếc rằng duyên số oái ăm
Nghiệp xưa chồng chất… xa xăm vẫn còn…

Người này khổ vì chồng con
Tháng năm sầu muộn, xói mòn tâm can
Người kia hoàn cảnh gian nan
Bệnh tật đói khát, khóc than một mình.

Kẻ kia cũng vì mưu sinh
Tham lam tài lợi, bạc tình bất nhân
Người nọ bội ước tình thân
Cái tôi lấn át… xa dần tình xưa.

Đỗ lỗi số phận đẫy đưa
Đánh mất tánh thiện, khi xưa của mình
Thế gian muôn vẻ muôn hình
Mong rằng nhân thế, hồi sinh thiện lòng.

Trở về Bến giác thong dong
Hành thiện tích đức, theo dòng thời gian
Không còn đau khổ gian nan
Muôn người như một, ngập tràn An Vui !

24.06.2017
HOANGHAI




Ngỡ rằng Buông sẽ dễ dàng
Nhìn qua ngó lại, rõ ràng chưa Buông
Chỉ là buột miệng nói suông
Nhưng lòng thì lại… tròn vuông mong cầu…

Nhiều khi gác tay lên đầu
Trầm ngâm suy tính, lo âu đủ điều
Nào là ăn uống chi tiêu
Lo cho con cháu… bao nhiêu mới vừa.

Việc lo không phải là thừa
Trọn đời lo mãi, cũng chưa vẹn toàn
Sao không buông xã hỷ hoan
Cho lòng thanh thản… xoá tan ưu phiền.

Cuộc đời sóng gió liên miên
Cuối cùng rồi cũng… về miền an cư
Tài lợi cũng chỉ ảo hư
Xuôi tay nhắm mắt… coi như cười huề.

Trí minh giác ngộ tìm về
Đạo màu soi sáng, trọn bề chân như
Buông xã là một tâm thư
Gửi vào nhân thế… sáng như trăng Rằm !

20.06.2017
HOANGHAI




Tuổi chiều sợi nắng đã nghiêng
Tranh đua khép lại, sầu riêng cũng tàn
Nếp nhăn tăng theo thời gian
Sức khỏe giảm sút, theo làn gió sương…

Ngoãnh mặt nhìn lại chặng đường
Bao năm vất vả, thấy thương thân mình
Ngộ ra trong kiếp nhân sinh
Tham Sân Si Hận… điêu linh kiếp người.

Sao không… nở những nụ cười
Buông xuống mọi việc, thương người thương ta
Cõi Tâm hoan hỷ mở ra
Đón nhận thực tại… mới là An nhiên.

Buông lơi danh vọng kim tiền
Nuôi dưỡng tâm thiện, tánh hiền trong ta
Quay về nương bóng Thích Ca
Tu Tâm dưỡng tánh, Di Đà hộ thân.

Mai này thọ hưởng phước phần
An Nhiên Tự Tại… tâm thân nhẹ nhàng !

16.06.2017
HOANGHAI




Sinh ra trong cõi luân hồi
Mấy ai tốt phước, được ngồi hưởng đâu
Ai cũng có lúc khổ sầu
Ba chìm bảy nổi … nông sâu khó lường…

Tấm thân giữa chốn vô thường
Mong manh như những hạt sương trên cành
Khổ đau nạn kiếp tử sanh
Xoay vần con tạo, qua nhanh một đời.

Trở về cát bụi chơi vơi
Tay không tay trắng, giữa nơi an bày
Có phước sẽ được no say
Không đức vô phước, đoạ đày khổ thân.

Vậy nên ta hãy chuyên cần
Tu Nhân Tích Đức, dần dần từ đây
Đừng vì tài lợi lún lầy
Nhân nào quả đó… chớ gây hại người !

14.06.2017
HOANGHAI

Duyên Kiếp



Cuộc đời phận số ai hay
Đôi khi ngậm đắng nuốt cay một mình
Ngậm ngùi duyên kiếp ba sinh
Gây bao đau khổ… điêu linh kiếp người…

12.06.2017
HOANGGHAI



Bao nhiêu thế sự trên đời
Buồn vui sướng khổ, chẳng rời được đâu
Người này vì lợi lún sâu
Người kia tham vọng… đau sầu chẳng an…

Con người sống giữa trần gian
Đúng sai lầm lỗi… muôn vàn lý do
Chung qui cái Tôi quá to
Không hề nghĩ tới… đắn đo lòng Người.

Nhiều khi lại còn mỉm cười
Cho rằng nhân thế, mọi người như nhau
Không hề hiểu được khổ đau
Những người lặng lẽ… đứng sau lưng mình.

Sống đời trân trọng chữ Tình
Có qua có lại… nhục vinh đỡ đần
Nâng niu trân trọng tình thân
Ngày qua tháng lại, thêm phần An Vui !

10.06.2017
HOANGHAI




Trần gian ta đến mình ta
Sạch trong như những… đóa hoa sen hồng.
Ta đi nghiệp lại chất chồng
Tiền tài để lại… tay không giã từ… !

08.06.2017
HOANGHAI